Thứ Sáu, 21 tháng 9, 2018

Đọc báo mới: Tô Đông Pha và Thiền sư Phật Ấn: các giai thoại để đời hé lộ cả cảnh giới của người tu luyện


Theo đọc báo mới, chuyện nhắc rằng Tô Đông Pha vốn có mối giao hiếu sở hữu Thiền sư Phật Ấn, 1 thiền sư nổi tiếng đạo hạnh thời Tống. Giữa thi sĩ họ Tô và Thiền sư Phật Ấn đã để lại rộng rãi giai thoại thú vị, dưới đây là 2 trong số chậm triển khai.




Chuyện thứ nhất: “Phóng thí”

Theo đọc báo mới, một hôm, họ Tô sáng tác được một bài thơ lấy khiến cho khoái chí lắm, bèn cho người mang tặng Thiền sư Phật Ấn đang tu ở chùa Kim Sơn. Nguyên văn bài thơ như sau:

“Khể thủ thiên trung thiên
Hào quang chiếu đại thiên
Bát phong xuy bất động
cam đoan tọa tử kim liên”.

nhất thời dịch là:

“Đảnh lễ bậc Giác Ngộ
Hào quang quẻ chiếu vũ trụ
Tám gió thổi chẳng động
Ngồi vững tòa sen vàng”.

Theo đọc báo mới, Thiền sư Phật Ấn xem xong bài thơ, chẳng kể gì, chỉ cầm bút phê vào ngừng thi côngĐây hai chữ “phóng thí” (trung tiện) và cho người đem về trình lại Tô Đông Pha, theo Đọc báo mới. Có thể tìm hiểu thêm Đọc báo mới tại https://www.dkn.tv/

Đúng như Phật Ấn dự đoán, Tô Đông Pha xem xong lời phê, đùng đùng nổi nóng, không nhịn được nên ngay thức thì vượt sông để sang hỏi Phật Ấn cho ra lẽ.

Gặp nhau ở bến sông, Đông Pha liền lớn tiếng trách: “Bài thơ của tôi sơ sót chỗ nào mà ngài lại phê vào hai chữ ‘trung tiện’ kia?”.

Thiền sư Phật Ấn cười khà khà: “Ông nhắc ‘tám gió thổi không động’ mà chỉ 1 dòng ‘trung tiện’ đã phải bay sang sông rồi”.

Theo đọc báo mới, Tô Đông Pha chợt ngẩn ra, hiểu thâm ý của Thiền sư Phật Ẩn nhắc rằng tâm mình chưa bất động.

Bát phong là tám ngọn gió đời, theo Phật Giáo, chúng bao gồm:

1. Lợi (lợi lộc)
hai. Suy (hao tổn)
3. Hủy (chê bai chỉ trích)
4. Dự (gián tiếp khen ngợi người)

5. Xưng (trực tiếp ca tụng người)
6. Cơ (dựng việc giả để nhắc xấu người)
7. Khổ (gặp chướng duyên nghịch cảnh, thân tâm bị bức bách, khổ não)
8. Lạc (gặp được duyên rẻ, thuận cảnh, thân tâm vui vẻ, hân hoan)


Tô Đông Pha nhận được bài học sâu sắc về sự nhẫn nại qua lần gặp có Thiền Sư. (Ảnh: DKN)
Chuyện thứ hai: Chuyện… đống phân bò

Theo đọc báo mới, một hôm, Tô Đông Pha đến chùa Kim Sơn chơi và bàn luận có Thiền sư Phật Ấn cả ngày. 2 Người ngồi kiết già đối nhau luận Thiền.

Đông Pha hỏi Phật Ấn: “Ngài thấy tôi thế nào?”.

Phật Ấn đáp: “Rất trang nghiêm, giống một ông Phật”.

Tô Đông Pha nghe nói, phấn khởi lắm. Phật Ấn hỏi lại: “Ông thấy ta ra sao?”.

Đông Pha thấy Phật Ấn mập tròn, lại mặc áo đen, bèn đáp ngay: “Giống 1 đống phân bò!”.

Theo đọc báo mới, Phật Ấn không nói gì. Đông Pha cho rằng mình đã thắng một keo, lòng rất sung sướng, về nhà hớn hở kể mang Tô tiểu muội là cô em gái: “Này muội muội, hôm nay anh đã thắng được hòa thượng Phật Ấn được một keo”. Kể rồi, ông thuật lại chuyện đối đáp vừa rồi.


Tô tiểu muội phận nhi nữ nhưng cũng là một bậc tài ba xuất chúng, nghe vậy bèn cười nói: “Trời, anh thua đậm rồi!”.

Đông Pha tức khí mắng: “Ta khiến cho sao mà thua? Nếu ta thua sao ông ấy không nói lại lời nào?”.

Tô tiểu muội hỏi: “Vậy em hỏi anh, Phật quý hay phân bò quý?”.

Đông Pha nói: “Đương nhiên là Phật quý rồi!”.

Tô tiểu muội nói: “Phật Ấn thấy Phật, còn anh thấy phân bò, thế sở hữu phải là anh thua không? Ấn lão hoàn toàn thắng còn gì nữa”.

Đông Pha tiu nghỉu, biết mình đã thua một keo nặng.


Tâm người càng nhiều, mắt nhìn chỉ thấy điều thấp đẹp, còn ngươc lại thì chính là đã thua người khác rồi. (Ảnh: Pinterest)
***

Theo đọc báo mới, Tô Đông Pha là ai? Tục danh của ông là Tô Thức, hiệu Đông Pha. Ông là trí thức lừng danh sinh ra trong một gia đình khoa bảng thập phần tinh nhanh, thực đã chiếm hết chiếc chuyên nghiệp của trần thế. Cả cha và em trai ông cũng đều là những kẻ văn học lừng danh thời Tống. Bản thân Tô Thức đỗ tấn sĩ năm 21 tuổi. Tô Đông Pha cùng cha và em ở trong số tám đại văn hào lớn nhất của Trung Quốc suốt bảy thế kỷ, từ thế kỷ thứ VII đến XIII.

Ông có tài đặt bút là thành văn, không cần lập dàn ý, hành văn cứ như nước chảy mây trôi không một tẹo trở ngại. Một trí thức, nhà thơ lớn đời Tống là quan chủ bạ Âu Dương Tu, hôm nào nhận được một bài văn của ông thì cả ngày sung sướng. Còn Hoàng đế Tống Thần Tông tới bữa ăn nào mà cứ cắm mắt vào bài vở, quên cả động đũa thì y như rằng là đang đọc văn của Tô Đông Pha.

Theo đọc báo mới, Tô Đông Pha sinh ra trong 1 gia đình trí tuệ nổi danh như thế, bản thân ông ngoài tài viết văn thì trình độ thư pháp cũng vào cái thượng thặng, ông cũng là một họa sĩ nổi tiếng. Mang thể kể về tài tình chưng học, sáng tạo hiểu rộng, đời Tống chẳng người nào hơn được Tô Đông Pha.

Nhưng thói thường con người tài hoa siêu đẳng thì hay mắc thói cao ngạo, mục hạ vô nhân. Chậm triển khai là điều mà thi hào dân tộc Nguyễn Du đã viết: “Có tài mà cậy chi tài”. Con người tài trí liếc mắt qua là mang thể hiểu được đạo lý rồi.

Theo đọc báo mới, sở hữu gì đâu, “bát phong xuy” có nghĩa là: Thấy Lợi ko sinh lòng thèm muốn, được cũng chẳng mừng trẻ ranh, lúc mất (Suy) cũng chẳng buồn bã âu lo, tiếc nuối. Khi bị chê bai chỉ trích (Hủy) cũng chẳng cảm thấy khó chịu, nhưng khi được gián tiếp khen ngợi (Dự) hay được trực tiếp ca ngợi (Xưng) cũng chẳng vì thế mà vui thích hay lên mặt tự kiêu. Ngược lại sở hữu bị nhân gian dựng chuyện, vu khống (Cơ) cũng ko thành ra mà mất tĩnh tâm. Gặp khổ cũng chẳng để vào lòng. Khi sung sướng (Lạc) cũng không hoan hỷ.

Tựu trung lại, mọi khích động bên ngoài đều chẳng động được đến tâm. Các điều này đối có Tô Đông Pha thì chẳng mang gì khó hiểu cả. Lại cộng có khiếu văn học triệu người sở hữu 1 thì làm cho ra 1 bài thơ 4 câu như ở câu chuyện đầu tiên có gì là khó?

Nhưng trong khoảng ngộ ra được chân lý cho đến khi khiến được là một thời kỳ lao khổ, các can nhiễu đến nhân tâm cũng làm cho người ta khổ ải ko kém gì việc cắt vào da vào làm thịt. Người ta chưa buông bỏ được bao lăm dục vọng và thành kiến, chấp trước thì làm cho sao mang thể trụ tâm vững như núi đá trước bao lăm các khiêu khích khi khổ khi lạc kia. Và bậc chân tu như Thiền sư Phật Ấn hiểu rất rõ điều chậm triển khai.

Theo đọc báo mới, tu là phải thực hành, mới biết thôi đâu sở hữu đủ. Cái chậm tiến độ thì Đông Pha đang thiếu. Phật Ấn cũng quá hiểu ông bạn mình nên buông 1 lời chọc ghẹo xem anh bạn họ Tô đối diện mang chữ “Hủy” thế nào. Đúng như dự báo, chữ “phóng thí” đã động được đến tâm cao ngạo của họ Tô. Một cảnh huống mà bậc chân tu chỉ cười xòa 1 dòng là xong.

Cũng như Phật Thích Ca thuở sinh tiền, sở hữu lần bị một kẻ đến chửi mắng xối xả mà Ngài vẫn cứ bình tĩnh như không. Thế mà, người nào biết khi còn là người thường, thì Ngài đã là người xuất sắc nhất trong những người tuyệt vời, đừng kể giờ đây Ngài đã vượt quá xa cảnh giới người thường. Thế nhưng bậc Đại Giác fake ấy cứ điềm nhiên nghe kẻ kia mạ lỵ đến rát cổ bỏng họng. Đến khi chửi hết cả ý rồi, kẻ đó thắc mắc sao Ngài sở hữu thể ko bức xúc gì, thì Đức Phật lại mỉm cười bình thản, chậm rãi buông một lời nhẹ như tơ: “Ông chửi ta, ta ko nhận thì thôi”.


Phật Thích Ca thuở sinh thời, mang lần bị một kẻ đến chửi mắng xối xả mà Ngài vẫn cứ tĩnh tâm như thường. (Ảnh: pgvn.vn)
Lại như lúc Phật Ấn bị Đông Pha gọi mình là đống phân bò vậy. Nếu như mình đúng là đống phân bò, thì tự sửa mình. Giả dụ ko đúng, thì thôi. Mình là gì đâu có phụ thuộc vào việc người khác tùy nhân tiện định nghĩa. Cho nên, cũng lại 1 chữ “Hủy” chậm triển khai thôi, mà Phật Ấn đã bức xúc hoàn toàn khác.

Từ khóa: doc bao moi. Có thể tìm hiểu thêm doc bao moi tại https://www.dkn.tv/